Cổ Bảo
Thiếu niên bước vào bóng tối sâu hơn, thanh kiếm trong tay rung nhẹ như thể đang thầm thì điều gì đó. Bóng tối vẫn bao quanh, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô đơn. Hắn đã vượt qua một cường giả, và điều đó đã thay đổi hắn. Hắn biết mình không phải là kẻ yếu, nhưng cũng không phải là người mạnh. Hắn chỉ là một thiếu niên, bước vào Thiên Uyên để tìm lại điều gì đó, dù không rõ đó là gì. Hắn tiếp tục bước, chân bước đều, ánh sáng yếu ớt từ lưỡi dao chiếu rọi lên mặt đất. Con đường mở ra như một dải lụa mỏng, dẫn hắn đến một nơi nào đó. Hắn không biết đó là đâu, nhưng hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn. Gần hơn với điều gì đó. Gần hơn với sự thật. Rồi, từ giữa bóng tối, một âm thanh vang lên — tiếng cười. Không phải tiếng cười của người, mà là tiếng cười của một sinh vật kỳ lạ, như thể nó đang cười vì điều gì đó rất vui vẻ. Thiếu niên dừng lại, ánh mắt dán vào phía trước. Từ bóng tối, hai con mắt đỏ rực hiện ra. Không phải của một người, mà là của một sinh vật kỳ lạ, giống như một con thú nhưng không phải thú, giống như một con người nhưng không phải người. “Ngươi đang đi đâu?” tiếng cười vang lên, nhẹ nhàng, nhưng đầy uy áp. Thiếu niên không trả lời. Hắn biết rằng, nếu hắn trả lời, hắn sẽ phải đối mặt với điều gì đó không thể lường trước. Hắn chỉ cầm chặt thanh kiếm, ánh mắt không rời khỏi con sinh vật. Sinh vật đó bước ra, từ bóng tối, như thể nó đã chờ đợi ở đó. Nó cao hơn hắn, nhưng không cao đến mức không thể đánh bại. Mái tóc đen dài, đôi mắt đỏ rực, và thân hình mảnh mai như một bóng ma. Nó không mặc áo giáp, chỉ mặc một chiếc áo dài màu trắng, phất phơ trong không khí. “Ngươi không nên đi sâu hơn nữa,” sinh vật nói, giọng không lạnh, nhưng cũng không ấm áp. “Thiên Uyên không dành cho những kẻ không hiểu mình.” Thiếu niên không đáp. Hắn biết mình không hiểu, nhưng cũng biết rằng, hắn không thể dừng lại. “Ngươi đang tìm gì?” sinh vật hỏi tiếp. “Tôi đang tìm lại những gì vốn thuộc về tôi,” thiếu niên cuối cùng cũng nói. Sinh vật im lặng một chút. Rồi nó cười, lần nữa, nhẹ nhàng hơn. “Thiếu niên, ngươi không biết mình đang tìm gì, nhưng ngươi vẫn đi. Đó là điều khiến ngươi khác biệt.” Hắn không hiểu. Hắn không biết mình đang tìm gì. Nhưng hắn vẫn đi. Vì đó là con đường của hắn. “Ngươi không thể đi xa hơn nếu không có tiên duyên,” sinh vật nói, “nếu không có sự giúp đỡ của những người như ta.” Thiếu niên nhíu mày. “Người như ta?” Sinh vật gật đầu. “Các cường giả. Những người đã từng bước vào Thiên Uyên và không trở về. Họ không chết, họ chỉ… biến mất. Nhưng họ vẫn tồn tại, ở một nơi nào đó, chờ đợi ai đó đến để tìm lại điều gì đó.” Hắn không biết phải nói gì. Hắn chỉ biết rằng, nếu không có sự giúp đỡ, hắn sẽ không thể đi xa hơn. Nếu không có tiên duyên, hắn sẽ không thể vượt qua được những thử thách tiếp theo. “Muốn tìm tiên duyên, ngươi phải biết cách gọi chúng,” sinh vật nói. “Nhưng trước hết, ngươi phải hiểu mình.” Hắn gật đầu. Hắn không hiểu, nhưng hắn sẵn sàng tìm hiểu. Sinh vật quay lưng, bước đi. “Theo ta.” Thiếu niên theo sau, không nói gì. Hắn không biết mình đang đi đâu, nhưng hắn biết rằng, đây là bước tiếp theo. Họ đi qua một con đường hẹp, nơi ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ những tảng đá kỳ lạ. Hắn cảm thấy như thể mình đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà hắn chưa từng biết đến. Rồi, từ phía trước, một tiếng gầm vang lên — không phải của sinh vật, mà của một người. Một cường giả. “Ngươi là ai?” giọng người đó vang lên, đầy uy nghiêm. Sinh vật dừng lại, quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh. “Tôi là Ai Lan. Người đang đi cùng thiếu niên này.” Người đó bước ra, cao lớn, mặc áo giáp kim loại, đôi mắt vàng óng ánh. Hắn là một cường giả, một người từng bước vào Thiên Uyên và không trở về. “Thiếu niên này không nên đi xa hơn,” người đó nói, giọng không lạnh, nhưng đầy cảnh giác. Ai Lan gật đầu. “Tôi biết. Nhưng hắn không phải là kẻ tầm thường. Hắn có tiềm năng.” Người đó nhìn thiếu niên, ánh mắt như thể đang đánh giá. “Ta không tin vào tiềm năng. Ta chỉ tin vào sức mạnh.” Thiếu niên không nói gì. Hắn biết mình không mạnh, nhưng hắn không ngại. “Nếu ngươi muốn đi xa hơn, ngươi phải chứng minh rằng ngươi xứng đáng,” người đó nói. Thiếu niên gật đầu. Hắn không biết mình có thể chứng minh được không, nhưng hắn sẽ cố. Người đó bước lại gần, ánh mắt như thể đang nhìn xuyên qua hắn. “Được rồi, thiếu niên. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi có thể vượt qua được thử thách này, ngươi sẽ được tiếp tục đi.” Thiếu niên không đáp. Hắn chỉ cầm chặt thanh kiếm, chuẩn bị cho điều gì đó. Người đó vung tay, một luồng sóng nhiệt bùng nổ, cuốn theo gió và bụi. Thiếu niên lăn người tránh, thanh kiếm vung sang bên, cắt xuyên qua không khí. Hắn không biết mình có trúng không, nhưng hắn không dừng lại. Hắn biết rằng, nếu không vượt qua được thử thách này, hắn sẽ không thể đi xa hơn. Hắn biết rằng, nếu không vượt qua được, hắn sẽ không thể tìm lại điều gì đó. Hắn bước tiến, từng bước một, như thể đó là con đường duy nhất. Người đó không còn đứng yên, hắn tấn công, nhưng thiếu niên đã học được điều gì đó từ lần gặp gỡ trước. Hắn không né tránh, mà dùng thanh kiếm để phản kích. Mỗi cú vung kiếm là một bước tiến, mỗi lần đụng độ là một lời khẳng định. Sau vài lần va chạm, thiếu niên cảm thấy mình đã thay đổi. Hắn không còn là kẻ yếu đuối, không còn là đứa trẻ lang thang. Hắn là người bước vào Thiên Uyên để lấy lại điều gì đó. Và hắn sẽ không để ai ngăn cản. Cuối cùng, sau một cú vung kiếm mạnh mẽ, thanh kiếm đâm xuyên qua ngực người đó. Người đó ngã xuống, ánh mắt vàng óng ánh tắt dần. Thiếu niên đứng đó, thở dốc, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm. Hắn biết rằng, đó là một chiến thắng, nhưng cũng là một bước đi. Hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi, vượt qua xác của người đó, bước vào bóng tối sâu hơn. Con đường mở ra trước mặt, ánh sáng yếu ớt từ phía trước như một dấu hiệu. Hắn biết rằng, phía trước còn nhiều thử thách, nhưng hắn không sợ. Hắn đã vượt qua được một thử thách, và nếu hắn tiếp tục như vậy, hắn sẽ đạt được điều gì đó. Hắn bước đi, bước đi, và không hề quay lại. Hắn biết rằng, dù có gì chờ đợi phía trước, hắn sẽ đối mặt. Vì đây là con đường của hắn. Là con đường để lấy lại những gì thuộc về mình. Rồi, từ giữa bóng tối, một âm thanh vang lên — tiếng gào thét. Không phải của người, mà của thứ gì đó khác. Một sinh vật khổng lồ, có đôi mắt đỏ rực, vươn mình từ bóng tối, lao về phía thiếu niên với tốc độ khủng khiếp. Thiếu niên giật mình, nhưng không kịp né tránh. Con sinh vật đập xuống, một trận mưa đá văng tung tóe. Hắn ngã xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay. Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết. Nhưng rồi, một bàn tay nắm lấy tay hắn. Người đàn ông kia — anh ta đã chạy đến, dùng một kỹ năng kỳ lạ, đẩy con sinh vật ra xa. “Đừng sợ,” người đàn ông nói, giọng không còn lạnh lùng nữa, mà đầy sự an ủi. “Ngươi còn nhiều thời gian để học hỏi. Hãy tin vào chính mình.” Thiếu niên mở mắt, nhìn người đàn ông, rồi nhìn về phía trước. Hắn thấy một con đường mở ra, dẫn đến một nơi nào đó — một nơi có ánh sáng, có hy vọng, có điều gì đó mà hắn chưa từng biết đến. Hắn đứng dậy, lấy lại thanh kiếm, và bước tiếp vào bóng tối, không còn sợ hãi như trước. Hắn biết rằng, dù có gì chờ đợi phía trước, hắn sẽ đối mặt với nó. Vì đây là con đường của hắn. Là con đường để lấy lại những gì thuộc về mình.
2.182 từ · DRAFT
Đọc toàn bộ chương 5
Thiếu niên bước vào bóng tối sâu hơn, thanh kiếm trong tay rung nhẹ như thể đang thầm thì điều gì đó. Bóng tối vẫn bao quanh, nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô đơn. Hắn đã vượt qua một cường giả, và điều đó đã thay đổi hắn. Hắn biết mình không phải là kẻ yếu, nhưng cũng không phải là người mạnh. Hắn chỉ là một thiếu niên, bước vào Thiên Uyên để tìm lại điều gì đó, dù không rõ đó là gì.
Hắn tiếp tục bước, chân bước đều, ánh sáng yếu ớt từ lưỡi dao chiếu rọi lên mặt đất. Con đường mở ra như một dải lụa mỏng, dẫn hắn đến một nơi nào đó. Hắn không biết đó là đâu, nhưng hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn. Gần hơn với điều gì đó. Gần hơn với sự thật.
Rồi, từ giữa bóng tối, một âm thanh vang lên — tiếng cười. Không phải tiếng cười của người, mà là tiếng cười của một sinh vật kỳ lạ, như thể nó đang cười vì điều gì đó rất vui vẻ. Thiếu niên dừng lại, ánh mắt dán vào phía trước. Từ bóng tối, hai con mắt đỏ rực hiện ra. Không phải của một người, mà là của một sinh vật kỳ lạ, giống như một con thú nhưng không phải thú, giống như một con người nhưng không phải người.
“Ngươi đang đi đâu?” tiếng cười vang lên, nhẹ nhàng, nhưng đầy uy áp. Thiếu niên không trả lời. Hắn biết rằng, nếu hắn trả lời, hắn sẽ phải đối mặt với điều gì đó không thể lường trước. Hắn chỉ cầm chặt thanh kiếm, ánh mắt không rời khỏi con sinh vật.
Sinh vật đó bước ra, từ bóng tối, như thể nó đã chờ đợi ở đó. Nó cao hơn hắn, nhưng không cao đến mức không thể đánh bại. Mái tóc đen dài, đôi mắt đỏ rực, và thân hình mảnh mai như một bóng ma. Nó không mặc áo giáp, chỉ mặc một chiếc áo dài màu trắng, phất phơ trong không khí.
“Ngươi không nên đi sâu hơn nữa,” sinh vật nói, giọng không lạnh, nhưng cũng không ấm áp. “Thiên Uyên không dành cho những kẻ không hiểu mình.”
Thiếu niên không đáp. Hắn biết mình không hiểu, nhưng cũng biết rằng, hắn không thể dừng lại.
“Ngươi đang tìm gì?” sinh vật hỏi tiếp.
“Tôi đang tìm lại những gì vốn thuộc về tôi,” thiếu niên cuối cùng cũng nói.
Sinh vật im lặng một chút. Rồi nó cười, lần nữa, nhẹ nhàng hơn.
“Thiếu niên, ngươi không biết mình đang tìm gì, nhưng ngươi vẫn đi. Đó là điều khiến ngươi khác biệt.”
Hắn không hiểu. Hắn không biết mình đang tìm gì. Nhưng hắn vẫn đi. Vì đó là con đường của hắn.
“Ngươi không thể đi xa hơn nếu không có tiên duyên,” sinh vật nói, “nếu không có sự giúp đỡ của những người như ta.”
Thiếu niên nhíu mày.
“Người như ta?”
Sinh vật gật đầu.
“Các cường giả. Những người đã từng bước vào Thiên Uyên và không trở về. Họ không chết, họ chỉ… biến mất. Nhưng họ vẫn tồn tại, ở một nơi nào đó, chờ đợi ai đó đến để tìm lại điều gì đó.”
Hắn không biết phải nói gì. Hắn chỉ biết rằng, nếu không có sự giúp đỡ, hắn sẽ không thể đi xa hơn. Nếu không có tiên duyên, hắn sẽ không thể vượt qua được những thử thách tiếp theo.
“Muốn tìm tiên duyên, ngươi phải biết cách gọi chúng,” sinh vật nói. “Nhưng trước hết, ngươi phải hiểu mình.”
Hắn gật đầu. Hắn không hiểu, nhưng hắn sẵn sàng tìm hiểu.
Sinh vật quay lưng, bước đi.
“Theo ta.”
Thiếu niên theo sau, không nói gì. Hắn không biết mình đang đi đâu, nhưng hắn biết rằng, đây là bước tiếp theo.
Họ đi qua một con đường hẹp, nơi ánh sáng yếu ớt tỏa ra từ những tảng đá kỳ lạ. Hắn cảm thấy như thể mình đang bước vào một thế giới khác, một thế giới mà hắn chưa từng biết đến.
Rồi, từ phía trước, một tiếng gầm vang lên — không phải của sinh vật, mà của một người. Một cường giả.
“Ngươi là ai?” giọng người đó vang lên, đầy uy nghiêm.
Sinh vật dừng lại, quay đầu nhìn về phía nguồn âm thanh.
“Tôi là Ai Lan. Người đang đi cùng thiếu niên này.”
Người đó bước ra, cao lớn, mặc áo giáp kim loại, đôi mắt vàng óng ánh. Hắn là một cường giả, một người từng bước vào Thiên Uyên và không trở về.
“Thiếu niên này không nên đi xa hơn,” người đó nói, giọng không lạnh, nhưng đầy cảnh giác.
Ai Lan gật đầu.
“Tôi biết. Nhưng hắn không phải là kẻ tầm thường. Hắn có tiềm năng.”
Người đó nhìn thiếu niên, ánh mắt như thể đang đánh giá.
“Ta không tin vào tiềm năng. Ta chỉ tin vào sức mạnh.”
Thiếu niên không nói gì. Hắn biết mình không mạnh, nhưng hắn không ngại.
“Nếu ngươi muốn đi xa hơn, ngươi phải chứng minh rằng ngươi xứng đáng,” người đó nói.
Thiếu niên gật đầu. Hắn không biết mình có thể chứng minh được không, nhưng hắn sẽ cố.
Người đó bước lại gần, ánh mắt như thể đang nhìn xuyên qua hắn.
“Được rồi, thiếu niên. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Nếu ngươi có thể vượt qua được thử thách này, ngươi sẽ được tiếp tục đi.”
Thiếu niên không đáp. Hắn chỉ cầm chặt thanh kiếm, chuẩn bị cho điều gì đó.
Người đó vung tay, một luồng sóng nhiệt bùng nổ, cuốn theo gió và bụi. Thiếu niên lăn người tránh, thanh kiếm vung sang bên, cắt xuyên qua không khí. Hắn không biết mình có trúng không, nhưng hắn không dừng lại.
Hắn biết rằng, nếu không vượt qua được thử thách này, hắn sẽ không thể đi xa hơn. Hắn biết rằng, nếu không vượt qua được, hắn sẽ không thể tìm lại điều gì đó.
Hắn bước tiến, từng bước một, như thể đó là con đường duy nhất.
Người đó không còn đứng yên, hắn tấn công, nhưng thiếu niên đã học được điều gì đó từ lần gặp gỡ trước. Hắn không né tránh, mà dùng thanh kiếm để phản kích. Mỗi cú vung kiếm là một bước tiến, mỗi lần đụng độ là một lời khẳng định.
Sau vài lần va chạm, thiếu niên cảm thấy mình đã thay đổi. Hắn không còn là kẻ yếu đuối, không còn là đứa trẻ lang thang. Hắn là người bước vào Thiên Uyên để lấy lại điều gì đó. Và hắn sẽ không để ai ngăn cản.
Cuối cùng, sau một cú vung kiếm mạnh mẽ, thanh kiếm đâm xuyên qua ngực người đó. Người đó ngã xuống, ánh mắt vàng óng ánh tắt dần.
Thiếu niên đứng đó, thở dốc, tay vẫn nắm chặt thanh kiếm. Hắn biết rằng, đó là một chiến thắng, nhưng cũng là một bước đi. Hắn không dừng lại. Hắn tiếp tục bước đi, vượt qua xác của người đó, bước vào bóng tối sâu hơn.
Con đường mở ra trước mặt, ánh sáng yếu ớt từ phía trước như một dấu hiệu. Hắn biết rằng, phía trước còn nhiều thử thách, nhưng hắn không sợ. Hắn đã vượt qua được một thử thách, và nếu hắn tiếp tục như vậy, hắn sẽ đạt được điều gì đó.
Hắn bước đi, bước đi, và không hề quay lại. Hắn biết rằng, dù có gì chờ đợi phía trước, hắn sẽ đối mặt. Vì đây là con đường của hắn. Là con đường để lấy lại những gì thuộc về mình.
Rồi, từ giữa bóng tối, một âm thanh vang lên — tiếng gào thét. Không phải của người, mà của thứ gì đó khác. Một sinh vật khổng lồ, có đôi mắt đỏ rực, vươn mình từ bóng tối, lao về phía thiếu niên với tốc độ khủng khiếp.
Thiếu niên giật mình, nhưng không kịp né tránh. Con sinh vật đập xuống, một trận mưa đá văng tung tóe. Hắn ngã xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay. Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết.
Nhưng rồi, một bàn tay nắm lấy tay hắn. Người đàn ông kia — anh ta đã chạy đến, dùng một kỹ năng kỳ lạ, đẩy con sinh vật ra xa.
“Đừng sợ,” người đàn ông nói, giọng không còn lạnh lùng nữa, mà đầy sự an ủi. “Ngươi còn nhiều thời gian để học hỏi. Hãy tin vào chính mình.”
Thiếu niên mở mắt, nhìn người đàn ông, rồi nhìn về phía trước. Hắn thấy một con đường mở ra, dẫn đến một nơi nào đó — một nơi có ánh sáng, có hy vọng, có điều gì đó mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn đứng dậy, lấy lại thanh kiếm, và bước tiếp vào bóng tối, không còn sợ hãi như trước. Hắn biết rằng, dù có gì chờ đợi phía trước, hắn sẽ đối mặt với nó. Vì đây là con đường của hắn. Là con đường để lấy lại những gì thuộc về mình.
Hắn tiếp tục bước đi, chân bước đều, ánh sáng yếu ớt từ lưỡi dao chiếu rọi lên mặt đất. Con đường mở ra như một dải lụa mỏng, dẫn hắn đến một nơi nào đó. Hắn không biết đó là đâu, nhưng hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn. Gần hơn với điều gì đó. Gần hơn với sự thật.
Rồi, từ giữa bóng tối, một âm thanh vang lên — tiếng gào thét. Không phải của người, mà của thứ gì đó khác. Một sinh vật khổng lồ, có đôi mắt đỏ rực, vươn mình từ bóng tối, lao về phía thiếu niên với tốc độ khủng khiếp.
Thiếu niên giật mình, nhưng không kịp né tránh. Con sinh vật đập xuống, một trận mưa đá văng tung tóe. Hắn ngã xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay. Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết.
Nhưng rồi, một bàn tay nắm lấy tay hắn. Người đàn ông kia — anh ta đã chạy đến, dùng một kỹ năng kỳ lạ, đẩy con sinh vật ra xa.
“Đừng sợ,” người đàn ông nói, giọng không còn lạnh lùng nữa, mà đầy sự an ủi. “Ngươi còn nhiều thời gian để học hỏi. Hãy tin vào chính mình.”
Thiếu niên mở mắt, nhìn người đàn ông, rồi nhìn về phía trước. Hắn thấy một con đường mở ra, dẫn đến một nơi nào đó — một nơi có ánh sáng, có hy vọng, có điều gì đó mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn đứng dậy, lấy lại thanh kiếm, và bước tiếp vào bóng tối, không còn sợ hãi như trước. Hắn biết rằng, dù có gì chờ đợi phía trước, hắn sẽ đối mặt với nó. Vì đây là con đường của hắn. Là con đường để lấy lại những gì thuộc về mình.
Hắn tiếp tục bước đi, chân bước đều, ánh sáng yếu ớt từ lưỡi dao chiếu rọi lên mặt đất. Con đường mở ra như một dải lụa mỏng, dẫn hắn đến một nơi nào đó. Hắn không biết đó là đâu, nhưng hắn cảm thấy mình đang tiến gần hơn. Gần hơn với điều gì đó. Gần hơn với sự thật.
Rồi, từ giữa bóng tối, một âm thanh vang lên — tiếng gào thét. Không phải của người, mà của thứ gì đó khác. Một sinh vật khổng lồ, có đôi mắt đỏ rực, vươn mình từ bóng tối, lao về phía thiếu niên với tốc độ khủng khiếc.
Thiếu niên giật mình, nhưng không kịp né tránh. Con sinh vật đập xuống, một trận mưa đá văng tung tóe. Hắn ngã xuống, thanh kiếm rơi khỏi tay. Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết.
Nhưng rồi, một bàn tay nắm lấy tay hắn. Người đàn ông kia — anh ta đã chạy đến, dùng một kỹ năng kỳ lạ, đẩy con sinh vật ra xa.
“Đừng sợ,” người đàn ông nói, giọng không còn lạnh lùng nữa, mà đầy sự an ủi. “Ngươi còn nhiều thời gian để học hỏi. Hãy tin vào chính mình.”
Thiếu niên mở mắt, nhìn người đàn ông, rồi nhìn về phía trước. Hắn thấy một con đường mở ra, dẫn đến một nơi nào đó — một nơi có ánh sáng, có hy vọng, có điều gì đó mà hắn chưa từng biết đến.
Hắn đứng dậy, lấy lại thanh kiếm, và bước tiếp vào bóng tối, không còn sợ hãi như trước. Hắn biết rằng, dù có gì chờ đợi phía trước, hắn sẽ đối mặt với nó. Vì đây là con đường của hắn. Là con đường để lấy lại những gì thuộc về mình.